Tienganhonline.net: Những cách yêu cầu lịch sự dùng những thành ngữ như ‘would you, could you’; cách phát âm, luyện tập; Kỳ 4 của truyện trinh thám do Joseph Moon thuật lại.

Các bạn hãy kích vào đây để nghe bài học Audio::

 

      http://www.english07.com/english-GT/everyday-english/file/www.nhanxet.net/test_mp3/4_2.mp3

 

Part 1 – THE DIALOGUES (đối thoại)

Anh Peter là người bán vé trên xe điện ở Melbourne. Trong các đoạn hội thoại hôm nay, các bạn sẽ nghe anh Peter nói với hành khách.

Dialogue 1:

PASSENGER 1: Excuse me. Do you think you could help me with bags please?

PETER: Sure madam. Ah… they’re heavy.

PASSENGER 1: Thanks. You’re a lifesaver. Do you think I could sit near the door? It’s easier to get off from there.

PETER: Yes. By all means.

Dialogue 2:

PETER: Tickets please. Ticket madam?

PASSENGER 3: Yes, but could you change a fifty dollar note please?

PETER: No. I’m sorry madam. I don’t have enough change. Would you have anything smaller?

PASSENGER 3: Hang on. I think I have a two dollar coin in my purse. Ahh… here it is…

PETER: Thank you madam.

Part 2 – VOCABULARY (từ vựng)

Bourke Street Mall

Một trung tâm buôn bán ở giữa thành phố Melbourne, dọc theo đường Bourke

a bag

một cái túi

a fifty dollar note

tờ giấy bạc 50 đô-la.

a lifesaver

người cứu tinh, người tốt.

a two dollar coin

đồng tiền xu 2 đô la

a ticket

a tram

tầu điện

change

tiền lẻ, tiền thối

folks

các người, các hành khách

anxious

bồn chồn, lo lắng

heavy

nặng

by all means

tất nhiên, dĩ nhiên

hang on

chờ cho một chút

Part 3 – LESSON: making polite requests (yêu cầu một cách lịch sự)

Hai thành ngữ lịch sự dùng để nói khi các bạn muốn người khác làm giúp mình việc gì là Do you think you could… và Would you mind…. Nghĩa bóng của hai thành ngữ này là ‘làm ơn’, nhưng cách dịch dưới đây là theo nghĩa đen của thành ngữ:

Do you think you could help me with my bags please?

Bạn có nghĩ là bạn có thể giúp chuyển/xách hộ tôi những cái túi này được không?

Do you think you could open the door please?

Bạn có nghĩ là bạn có thể mở hộ tôi cái cửa được không?

Would you mind moving down the tram please?

Cảm phiền mọi người đi sâu vào trong toa xe?

Would you mind closing the door please? Cảm phiền bạn đóng hộ cái cửa?

Nếu như bản thân các bạn muốn yêu cầu được làm một điều gì, các bạn cũng có thể dùng thành ngữ lịch sự Do you think I could hoặcCould I… Thí dụ:

Do you think I could sit neat the door? Bạn có nghĩ là tôi có thể ngồi gần cửa lên xuống được không?

Do you think I could open the door? Bạn có nghĩ là tôi có thể mở cửa được không?

Could I put my bags on the seat please? Tôi có thể đặt những cái túi ở trên chỗ ngồi được không?

Could I sit here please? Tôi có thể ngồi ở đây được không?

Part 4 – PRONUNCIATION (cách phát âm)

Đề nghị các bạn tập nói thành ngữ sau đây khi nghe đọc:

Do you think… 

D’y’think… 

Bạn có nghĩ…

D’y’think you could help me with my bags please?

Bạn có nghĩ là bạn có thể giúp tôi khuân những cái túi này được không?

D’y’think I could sit near the door, please?

Bạn có nghĩ là tôi có thể ngồi gần cửa lên xuống được không?

Part 5 – PRACTICE (luyện tập)

Các bạn hãy dựa vào các từ sau đây và dựng thành một bài đối thoại, trong đó bạn sử dụng các thành ngữ học ở bài hôm nay. Chúng tôi làm một bài mẫu cho các bạn.
Ý muốn của A: “open the door”.
Đối thoại:

A: Excuse me.

B: Yes.

A: Do you think you could open the door please?

B: Sure. No worries.

Exercise 1:

Ý muốn của A: “tell me the time”.
Đối thoại:

A: Excuse me.

B: Yes.

A: …

B: Sure. No worries.

Exercise 2:

Ý muốn của A: “sit near you”.
Đối thoại:

A: Excuse me.

B: Yes.

A: …

B: Sure. No worries.

Exercise 3:

Ý muốn của A: “have a drink”.
Đối thoại:

A: Excuse me.

B: Yes.

A: …

B: Sure. No worries.

Exercise 4:

Ý muốn của A: “speak more slowly”.
Đối thoại:

A: Excuse me.

B: Yes.

A: …

B: Sure. No worries.

Part 6 – THE SERIAL (chuyện đọc từng kỳ)

Vocabulary:

a key

chìa khóa

a safe

két sắt

anxious

bồn chồn, lo lắng

safe

an toàn

to lock

khóa lại

Episode 4:

I didn’t see Cotton again for a few months. I didn’t see the small red-faced man, either. Then, one cold autumn day, Cotton arrived at the hotel again. He looked pale and anxious. He had lost weight.

‘Good morning, Sir,’ I said as I carried his suitcase to Reception.

‘Good to see you again.’ Cotton smiled, but he looked tense. The next morning I was told that Cotton wanted to see me in his room.

This was unusual. I took the lift to the seventh floor, knocked at his door and waited. I heard him unlock the door and slide back the bolt. ‘Ah, Joe…’ he said, without smiling. ‘Come in.’ He closed the door behind me, and locked it.

‘I need your help.’ I was surprised, but I said, ‘Sure, Dr Cotton. What is it?’ He took a key from his pocket and went to the desk near the window. He unlocked a drawer and took out a black leather briefcase. It had a combination lock.

‘Do you think you could look after this for me?’ he asked.

‘Of course. No worries. I’ll put it in my safe.’

‘Are you sure it will be safe there?’

‘Of course!’ I said again.

‘Good.’ Cotton looked relieved, but he added, ‘Would you mind not telling anyone about this, Joe?’

‘That’s fine, Dr Cotton. Don’t you worry about it. I’ll take the case down straight away, and give you a receipt.’

I took the briefcase to the safe in my small office. No-one saw me put it there. Then I went back to Cotton’s room and gave him a receipt and a small numbered disk. I remember the number. It was eight-six-two. Next morning when Dr Cotton left the hotel he was carrying a briefcase. It was a black leather briefcase, and it was exactly the same as the one in my safe.

Kết thúc bài học.

>>> Mời các bạn xem tiếp Bài 31: Danh từ và tính từ chỉ số lượng không đếm được

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here