Tienganhonline.net: Cách nói về sự việc xảy ra trong quá khứ; cấu trúc ‘used to + infinitive’; nói về một chuỗi sự việc đã qua; cách phát âm, luyện tập; Kỳ 2 của truyện trinh thám do Joseph Moon thuật lại.

Các bạn hãy kích vào đây để nghe bài học Audio::

 

      http://www.english07.com/english-GT/everyday-english/file/www.nhanxet.net/test_mp3/2_2.mp3

 

Part 1 – THE DIALOGUES (đối thoại)

Bà Ruth và bà Dorothy là hai người Úc cao tuổi. Hai bà ngồi uống trà ở nhà bà Dorothy tại Ballarat, một thị trấn gần Melbourne. Hai bà giở những bức ảnh cũ ra xem.

Dialogue 1:

RUTH: Oh look, Dorothy, here’s an old photo of your house. Do you remember when you first moved here?

DOROTHY: Oh yes, very clearly. I was twelve then. We came from the city… Sydney.

Dialogue 2:

DOROTHY: You were born here, weren’t you?

RUTH: Yes, my father was born here, too. He used to live across the road. The house isn’t there any more. Then we moved to another house in Button Street – you know… at the other end of town.

DOROTHY: Oh yes, I know.

Dialogue 3:

DOROTHY: What about your Mum?

RUTH: She lived in Darwin when she was young. I remember her telling me about the hot weather up there.

DOROTHY: Oh yes, it’s pretty hot. Oh look… this one’s good. It’s your father, isn’t it?

RUTH: No, that’s my grandfather. He used to live in Ballarat. He had a shop here.

DOROTHY: My grandparents came from Ballarat, too. My grandfather was a miner.

Dialogue 4:

RUTH: What’s this building here? Look… in this one?

DOROTHY: Oh that’s my old primary school. It was called… oh dear, I’ve forgotten. I went there for a couple of years when we came down from Sydney. After I’d finished there I went to Ballarat High School, and later I went to University.

RUTH: That reminds me of my schooldays. I used to like school, but I left when I was fifteen. Then I worked in Brown’s Bakery.

Part 2 – VOCABULARY (từ vựng)

Queensland

Bang Queensland nằm ở phía đông bắc Australia.

Ballarat

một thị trấn ở bang Victoria, Australia

Sydney

thủ phủ bang new South Wales, thành phố lớn nhất ở Australia

a father

bố, cha

a grandfather

ông nội

a mother

mẹ

a photograph/photo

 

bức ảnh

a high school

trường trung học

a primary school

trường tiểu học

a university

trường đại học

to move

dời đổi, di chuyển

used to

trước kia có thói quen, trước kia hay

any more

không còn nữa

Part 3 – LESSON: talking about the past (nói chuyện về quá khứ)

Khi nói chuyện về quá khứ và chúng ta muốn hỏi xem ai đó còn nhớ gì về quá khứ không, chúng ta nói:

Do you remember? Bạn có còn nhớ không?

Do you remember when you first moved here?

Bạn có còn nhớ những ngày đầu tiên khi mới chuyển tới đây không?

Các bạn nên nhớ khi nói về quá khứ, chúng ta phải chia động từ ở thời quá khứ. Chúng ta dùng thời quá khứ đơn giản khi nói về một chuỗi hành động đã xảy ra:

I left school when I was fifteen and worked in a bakery.

Tôi bỏ học khi tôi 15 tuổi và làm việc tại một lò bánh mì.

Khi nói tới những sự việc diễn ra trong một thời gian dài ở quá khứ mà hiện tại không còn lặp lại, chúng ta có thể dùng cấu trúc: USED TO + INFINITIVE. Thí dụ:

He used to live across the road Ông ấy đã từng sống bên kia đường.

Câu nói đó có nghĩa, ngày xưa ông ấy sống ở bên kia đường trong một thời gian dài, nhưng ngày nay ông ấy không còn sống ở đó nữa.

I used to like school Tôi đã từng thích đi học.

Khi nói về một trạng thái ở trong quá khứ, chúng ta thường dùng động từ nguyên thể ‘to be‘ hay ‘to have’:

My grandfather used to be a miner. Ông tôi đã từng là công nhân mỏ.

He used to have a shop. Ông ấy đã từng có một cửa hàng.

Khi nói về một chuỗi sự việc ở quá khứ, chúng ta có thể dùng các từ như ‘when, after, later’ và ‘then’ để nói lên thứ tự thời gian xẩy ra các sự việc. Thí dụ:

I went there (Primary School) for a couple of years when we came down from Sydney.

Tôi học ở đó (trường Tiểu học) trong hai năm sau khi chúng tôi chuyển từ Sydney tới.

(Bà ấy chuyển từ Sydney tới trước khi vào học ở đó)

After I finished there (Primary School) I went to High School.

Sau khi học xong tiểu học, tôi chuyển lên trung học.

(Bà ấy học xong tiểu học và sau đó lên học ở trung học.)

Later I went to University.

Chúng ta cũng có thể nói:

Then I went to University.

Sau đó tôi vào học đại học.

(Sau khi học xong tiểu học và trung học, bà ấy vào đại học.)

Part 4 – PRONUNCIATION (cách phát âm)

Đề nghị các bạn chú ý đọc các phụ âm cuối cùng của từng từ trong tiếng Anh. Thì quá khứ của động từ thường được phân biệt bằng phụ âm cuối cùng của động từ đó. Nếu các bạn không phát âm rõ ràng người nghe có thể hiểu lầm ý của các bạn. Bảng sau đây nói lên sự khác nhau của ba âm ở thời quá khứ của các động từ có quy tắc:

/ t / / d / / əd /

Left

worked

Moved

lived

Waited

loaded

Part 5 – PRACTICE (luyện tập)

Các bạn hãy viết ra bốn câu đơn giản, để tả lại các việc bạn đã làm hoặc từng làm. Khi viết các bạn cố gắng sử dụng các liên từ chỉ thời gian để diễn đạt một chuỗi hành động.

Part 6 – THE SERIAL (chuyện đọc từng kỳ)

Vocabulary:

an accident

một tai nạn

a briefcase

chiếc cặp để tài liệu

proud

tự hào

Episode 2:

G’day. Do you like mystery stories? Well, this is a story about mystery and death, and I know all about it because I was involved, as you’ll hear. Let me introduce myself. My name’s Josepth Moon. I’m fifty-nine, and I’m a hotel porter. I live in Melbourne. Do you know where that is? Yep, in Australia.

G’day! I’m a friendly sort of chap, and I like talking to people. Henry Cotton did not want to talk about his work. I soon discovered that. But he did tell me about his family. It happened like this. My daughter Mandy used to work at the university. She’s a clever girl, and I’m very pround of her!

Well…one afternoon Mandy came to the hotel after work so we could go home together. We were just leaving when Cotton arrived. I helped him with his luggage, and I introduced Mandy. “I have a daughter, too,” Cotton said. “She went to school in Melbourne, and when we went to Hong Kong she went to university there. Then she went to America to study, and now she’s a scientist.”

“Does she work with you then?” – Mandy asked.

“Yes, she does. She’s doing very well.” I could see that Cotton was proud of his daughter, too. He took a photo from his briefcase and showed it to us.

“That’s Diana” – he said. “She’s twenty-eight now.” There were two people in the photo. The woman was beautiful. She had long fair hair and very blue eyes. There was a young man in the photo, too. He looked about thirty. “Is this Diana’s husband?” Mandy asked, pointing to the young man.

“No,” said Cotton sadly. “That was my son, my only son. He died last year.”

“Oh, I’m sorry,” I said. “How awful for you.”

Cotton put the photo back in his briefcase.

“Yes,’ he said. “His car ran off the road. They said it was an accident, but…”‘ We waited, but Cotton did not say any more. Mandy and I said goodbye, and walked to the bus stop. It was then that I noticed a small, red-faced man in the coffee shop across the road. I had seen him before. He was watching the hotel. I had an idea he was watching Henry Cotton, and I wondered why.

Kết thúc bài học.

>>> Mời các bạn xem tiếp Bài 29: Xin chỉ đường

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here